chuyenvatcuocsong.com

Ngờ oan giết chồng

Thời Lê dưới chân núi Hồng Lĩnh có một người nghèo khổ cha mẹ mất sớm nên chỉ được học dăm ba chữ. Lớn lên anh ta làm nghề chăn bò cho xóm làng, sáng đánh bò vào núi, chiều lại đánh bò về. Bò nhà ai trả nhà ấy. Lúc bò gặm cỏ anh ta xuống suối bắt lươn về ăn. Nhưng vì cuộc sống quá nhọc nhằn anh ta bỏ đàn bò, trẩy kinh tìm nơi nương tựa.
Bấy giờ ở kinh đô người ta đang bàn tán về một vụ án giết chồng: người đàn bà sắp bị đem ra pháp trường chịu tội voi giày, ngựa xé. Số là chồng chị ta đi lính lâu ngày về thăm nhà, chị ta ra chợ mua mấy con lươn nấu cháo tẩm bổ cho chồng. Không ngờ ăn xong người chồng lăn ra chết. Làng nước trói chị ta lại, giải lên quan. Quan tra hỏi, chị ta kêu oan. Quan không nghe nghi chị ta có ngoại tình, nên lập tâm giết chồng để dễ lấy người khác. Thế là cứ theo pháp luật mà trị tội.
Nghe chuyện anh chăn bò vội vã tìm đến cửa quan, xin vào gặp quan và nói mình có thể giải oan cho người đàn bà kia vô tội. Lính thấy anh ta quê mùa đuổi ra. Anh tạ năn nỉ mãi, lính đành vào bẩm quan. Quan cho vào. Anh ta thưa.
- Chuyện chị ta giết chồng thì đã rành rành không còn chối cãi được nữa. Nhưng chị ta có định bụng giết chồng hay không thì xin quan xét lại. Bây giờ xin tạm hoãn thi hành án cho một hôm. Nội ngày mai con sẽ xin vào trình bày mọi lẽ.
Quan rất đỗi ngạc nhiên. Hỏi mãi anh ta vẫn chỉ nói thế. Cuối cùng không muốn giết oan một mạng người, quan đành phải bằng lòng. Anh ta ra chợ mua nốt một rổ lươn bỏ vào rỏ, hôm sau xách vào cửa quan. Trước mặt quan anh ta đổ giỏ ra, lươn bò khắp nhà. Anh ta chọn một con bắt lấy làm thịt nấu cháo cho chó ăn. Chó ăn xong chết lăn quay. Bấy giờ anh ta mới thưa với quan:
- Lúc ở quê nhà, con thường bắt lươn kiếm ăn nên rất biết rõ giống này. Lươn bò bao giờ cũng chúc đầu xuống chỉ con hoàng xà (một loại rắn độc, da màu vàng) hình thù giống hệt lươn, nhưng là rắn độc, khi bò thì ngóc đầu lên, mắt nhìn thao láo. Chị kia không biết nấu nhầm cháo hoàng xà nên chồng chị ta bị chết.
Lúc này quan mới biết bèn tâu lên nhà vua xin cải án tha bổng người đàn bà nọ. Buổi ấy mới bắt đầu dựng nước, vua nhà Lê đang cần người hiền tài bèn cho anh giữ chức ngự sĩ-một chức quan trong chiều đình. Đó là ông Bùi Câm Hổ. Vì có nhiều công tích với quê nhà, hôm nay dưới chân núi Hồng Lĩnh nhân dân đã lập đền thờ ông.
HỒNG HÀ (st) – Báo phụ nữ Hà Nội - năm thứ năm số 10 (98) ra ngày 5-6 đến ngày 20-6-1991
 
04/05/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *