chuyenvatcuocsong.com

Nghệ thuật sống trong “lồng vàng”

Sau khi lấy nhau, cuộc sống của chúng tôi có vẻ đơn điệu. Ngày nào cũng vậy, cứ sáng đi làm, chiều về nhà. Khi có con, lại thêm bao việc bận bịu. Chúng tôi chẳng còn đầu óc nào mà nói đến tình yêu. 
Vợ tôi ngày càng trở lên khe khắt. Một hôm, vợ tôi bảo: “Tôi điên hay sao ấy, mà lại sống với một người chồng như anh nhỉ”. Đó là lần đầu tiên cô ấy nói khó nghe thế. Nhưng tôi cảm thấy mình không có quyền trách cô ấy. Vì cứ sống tẻ nhạt thế này thì ai cũng ngán thật.
Tôi nhớ đến một câu ngạn ngữ: hôn nhân là một cái lồng vàng những con chim ở ngoài muốn vào, còn những con ở trong lại muốn ra. Vợ tôi mới ba mươi tuổi, tôi hơn cô ấy vài tuổi. Chả lẽ chúng tôi lại là những con chim bị nhốt trong lồng?
“Anh đáng yêu quá”. Một tối khi tôi về nhà, vợ tôi ôm hôn tôi âu yếm. Rồi cô ấy rút trong xắc ra một tấm khăn lụa xanh. “Anh để chiếc khăn vào xắc của em phải không?”. Tôi gật đầu. “Nhân dịp gì vậy?” vợ tôi hỏi: “em có nhớ hôm nọ, khi chúng ta đi qua một cửa hàng, em tỏ ý rất thích tấm khăn này không?”. Tôi đáp: “anh vẫn nhớ cơ à?”. Vợ rôi reo lên, mắt long lanh sung sướng.
Tôi có một điều bí. Để khỏi trì độn đi vì phải làm việc mệt mỏi, tôi đặt riêng ra vài chục bức thư chúng tôi viết nhau và những món quà nhỏ chúng tôi tặng nhau hồi đang yêu, và thêm ba cuốn an bom nữa-tất cả những thứ ấy tôi cất kỹ trong một cái hộp và để ở một chỗ vợ tôi không nhận thấy.
Đúng là cuộc sống vất vả. Nhưng nếu chúng ta giữ những kỷ niệm đẹp về quá khứ và một niềm hy vọng cho tương lai, chúng ta sẽ có được nhiều niềm vui.
Năm ngoái, trước dịp lễ noen, tôi đưa vợ hai vé khiêu vũ và nói: “Em hãy vui chơi đi! Anh ở nhà trông con cho!” nghe vậy vợ tôi đang nấu nướng liền ngừng tay lại và nhìn mặt tôi như muốn đọc ở đó một điều gì. Cô ấy không cám ơn tôi, nhưng tôi biết cô ây có lời cảm ơn đó trong tim.
Vài ngày sau, một anh bạn “tốt bụng” mách tôi rằng anh ta trông thấy vợ tôi nhảy suốt với một người đàn ông lạ mặt. Tôi trả lời anh ta: “Chính tôi mua vé cho họ đấy mà”. “À giỏi!”. Anh ta nói: “cậu cao thượng thật”. Tôi không nói gì. Hồi chưa lấy nhau, cả hai chúng tôi đều thích hát và nhảy. Tôi không muốn chúng tôi cảm thấy mình bị nhốt ở nhà. Tôi tin lòng chung thủy của vợ tôi. 
Vài tuần sau, đến lượt vợ tôi cho tôi hai vé đi xem trình diễn mốt. Vợ tôi cũng nói: “em ở nhà trông con”. Trước hết, vợ tôi dọn dẹp nhà cửa, tình cờ khám phá ra “điều bí mật” của tôi. Ngoài thư từ, ảnh và các thứ khác, cô ấy còn thấy một tờ giấy tôi ghi các dự định cho gia đình: Sang năm, chúng tôi sẽ gửi con ở nhà trẻ suốt tuần, hai năm nữa, chúng tôi sẽ sắm ti-vi màu và đầu viđêô  bằng tiền dành dụm được…
Quá khứ, hiện tại, tương lai-tất cả hiện lên trước mặt vợ tôi, và cô ấy không ngăn nổi giọt lệ ấm nóng.
H.M (theo tài liệu trung quốc) – Báo phụ nữ Hà Nội – Năm thứ sáu số 12 (123) ra ngày 5-7 đến 20-7-1992
 
05/06/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *