chuyenvatcuocsong.com

Già chẳng chót đời

Ông Chiêng lĩnh lương hưu về đưa cả cho vợ, không bớt lại một đồng. Lại số tiền ngót trăm nghìn đồng vừa bán lợn hôm qua cũng để vợ cầm cả. Vậy mà bữa ăn chiều nay vẫn tái diễn món khoai lang luộc với rau má chấm muối. Năm con gái, mỗi đứa được ăn hơn bố mẹ lưng bát cơ. Ngồi xuống manh chiếu rách giữa đặt mâm cơm, ông bưng mặt khóc tức tưởi. Cô vợ kém ông hai chục tuổi mắt cũng đỏ hoe ứa lệ. Lũ con ngơ ngác nhìn bố mẹ chẳng hiểu sao, rồi nhìn nhau cũng ỉu sịu nét mặt. Chín năm trước đây, ông Chiêng về hưu có vợ con, có nhà ngói sân gạch khang trang tại quê xã Ph huyện Ba Vì-Hà Nội. Đúng ra thì với số tiền trên lương hưu ngót năm chục ngàn đồng một tháng cộng với nguồn thu nhập trồng trọt, chăn nuôi của bà vợ tài đảm còn sức khỏe tốt thì kinh tế gia đình ông thuộc diện vững trong thôn. Ông chỉ việc đóng vai chủ chốt gia đình, trồng khóm hoa, chăm sóc vườn quả vui tay, vui mắt. Nhưng rồi ông tự bỏ tham gia sinh hoạt Đảng. Tổ chức chưa hiểu thế nào thì đùng một cái ông lấy không hợp pháp một cô gáỉ tuổi nhỡ nhàng từ một xã trong huyện. Ông đem số tiền găm riêng được xây một nếp nhà nhỏ ở quê cô gái và xuống ở liền dưới đó. Ông phân bua với bạn bè đến chơi thăm:
Cả chi họ có mỗi tôi là đinh mà tôi lại mới có ba con toàn là gái cho nên tôi đành chịu tiếng lạc hậu, kiếm thêm đứa con trai.
Lấy năm trước, năm sau cô vợ trẻ có với ông một “vịt trời”. Chán ngán đấy, song ông vẫn chưa hết hy vọng ở lần vợ sinh sau. Vợ ngồi cữ, ông nai lưng ra lao động đồng ruộng. Con cứng cáp, ông cùng cô vợ thay phiên nhau bế con và làm đồng. Con bước đi nhanh thì một “vịt trời” nữa lại ra đời. Rồi cô vợ đẻ sòn sòn ba “vịt trời” nữa. Mỗi lần vợ đẻ, ông một lần chết lặng trong lòng, nhưng đã trót thì bỏ trách nhiệm cho ai. Thế là ông lại phải cố làm, phải bớt thân phần miệng mình nhường nhịn cho lũ con. Ông càng dấn sâu vào, cảnh càng vô cùng vất vả, khó khăn mặc dù hai cô con gái và vợ cả đã có chồng con, đôi khi cũng đỡ đần ông ít nhiều. Bây giờ thì ông gầy rộc đi, đầu bạc trắng, má hóp, da đen sạm, nhăn nheo và thêm cái bệnh luôn ho khù khụ. Đối chiếu với tấm ảnh chụp trước ngày nhận quyết định nghỉ hưu thì người trong ảnh điều kiện đẹp đẽ bao nhiêu, người ngoài đời hiện giờ hom hem thảm hại bấy nhiêu!
Gái Khanh thương bố vất vả, già nhanh nhưng gái biết đâu bố hiện còn buốt đầu trước dòng suy nghĩ:
- Cố nữa hay thôi! Cố nữa nếu có đạt được điều mong muốn thì còn hơi sức làm ăn nuôi con không? Mà nếu lại vịt trời thì…
Gái càng không thể hiểu chính gái và mấy đứa em là những nạn nhân chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Mẹ cũng là nạn nhân bị ép buộc cứ phải đẻ nhiều, đẻ cố bởi tư tưởng “cứ phải có con trai nối dõi” của bố. Bố vừa là tội nhân vừa là nạn nhân bởi cái tư tưởng phong kiến lỗi thời của mình.
TUẤN DŨNG – Báo Phụ nữ Hà Nội – năm thứ năm số 9 (97) ra ngày 20-5 đến 05-6-1991
 
12/03/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *