chuyenvatcuocsong.com

Dạt Vòm (Phần 2)

Nhưng rồi mẹ lại lựa lời khuyên bảo bố nó và nó cũng đứng ra xin lỗi hứa hẹn trước gia đình. Bố nó cũng vui lòng. Nó lại được tiếp tục cắp sách đến trường. Mẹ có lời khen nó đã có phần tiến bộ. Cuộc sống trôi qua đối với thằng Nam như thế là thuận lợi. Đột nhiên trong nhà xảy ra chuyện phức tạp: Bố nó bị mất chiếc đồng hồ Xitigien ngay tại nhà. Ai vào đây mà lấy? Nếu là kẻ trộm cắp bên ngoài đột nhập thì còn thiếu gì thứ bị mất nữa, đâu có chỉ mỗi cái đồng hồ? Bố nó khẳng định: “Thằng Nam không lấy thì còn ai vào đây?”- Bố nó gạn hỏi mãi, nó vẫn trả lời là không lấy. Đến nay nghĩ lại nó thấy rợn người về trận đòn hôm đó-trận đòn quyết định đẩy nó ra khỏi nhà và bước mạnh vào con đường phạm tội. Chao ôi! Sao mà khủng khiếp thế! Hai sợi dây siết chặt chân nó vào tường. Từng làn mưa roi dây điện đổ xuống người nó. Máu dồn xuống mặt nóng bừng, mắt hoa lên, đầu choáng váng. Hai cổ chân bị siết chặt làm tê buốt tận óc. Cứ một chặp bố nó lại thả nó xuống cho đỡ dồn máu rồi lại treo lên. Bố nó chỉ hỏi cộc lốc một một câu:
“Có lấy không”. Nhưng thằng Nam không lấy đồng hồ, nó nhận ẩu làm sao được, nhưng không nhận thì cũng chết. Tấm thân nhỏ bé của nó mà đã phải chịu đòn suốt một tiếng đồng hồ rồi. Mà có ai can ngăn ba nó đâu! Dường như hàng xóm láng giềng cũng đã quen tai với tiếng kêu khóc của nó rồi. Nhìn đôi mắt trợn trừng của bố và nghĩ đến trận đòn tiếp theo, thằng Nam cảm thấy rùng mình. Nó sợ quá nhận bừa là chính nó đã lấy chiếc đồng hồ Xitigien đó. Bố nó hỏi dồn: “Giấu đồng hồ ở đâu? Bán cho ai”. Thôi chết rồi, bây giờ thằng Nam mới thấy mình dại. Biết trả lời sao đây? Nó đắn đo tự trấn tĩnh và lại nhận bừa là đã bán đồng hồ cho một bà đồng nát.
Truyện ngắn của NGUYỄN DUY XI – Báo phụ nữ Hà Nội - năm thứ năm số 10 (98) ra ngày 5-6 đến ngày 20-6-1991
 
12/03/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *