chuyenvatcuocsong.com

Cô gái thọt chân (phần 1)

Ở vương quốc kia có một ông vua khét tiếng ngược bạo. Một hôm nhà vua ra lệnh cho tất cả mọi đàn ông trong vương quốc của mình phải tập trung thành hàng ngũ để nghe đức vua truyền.
- Ta sẽ lần lượt gọi tên từng người – vua phán bảo – mỗi người phải trả lời đúng mấy câu hỏi sau đây: “Trên thế gian này cái gì tinh nhạy nhất?”. Ai không trả lời được ta sẽ chém cổ.
Không một người đàn ông nào trả lời được câu hỏi. Tiếp đến lượt một lão nông nghèo khổ. Cụ già nghĩ chẳng có cách nào thoát khỏi cái chết, cụ chỉ xót thương đứa con gái độc nhất của mình. Nó bị thọt cả hai chân, không có bố chăm sóc làm sao nó sống nổi? Cuối cùng người cha bất hạnh đành nói thật nỗi khổ tâm của mình với con gái. Nghe cha nói dứt lời, cô bé mỉm cười đùa cợt:
- Chả lẽ trong vương quốc của chúng ra không một đấng nam nhi nào đoán được rằng trên thế gian này tinh nhạy nhất là lỗ tai, mau lẹ nhất là đôi mắt và anh minh nhất là sự phẫn nộ của nhân dân trút lên đầu vua chúa vì tâm địa độc ác của họ ư?
Người cha nghe nói rất mừng rỡ. Cụ vững tâm tìm đến hoàng cung. Lão ông nghèo khổ xin vào yết kiến vua và thu hết dũng khí nhìn thẳng vào mắt ông ta. Vua khan nhắc lại ba câu hỏi, lập tức lão ông trả lời:
- Muôn tâu đức vua, trên thế gian này tinh nhạy nhất là lỗ tai, mau lẹ nhất là đôi mắt và anh minh nhất là sự phẫn nộ của nhân dân trút lên đầu những kẻ áo bức tàn bạo.
Nhà vua sửng sốt trước câu trả lời của lão ông, thậm trí ông ta còn bối rối vì bất ngờ. Sau đó lấy lại tư thế, nhà vu quát hỏi: 
- Quân khốn kiếp, ai cho người trả lời ta như thế?
Lúc đầu cụ già không giám nói thật, sau cùng cụ đành thú nhận:
- Tâu bệ hạ, đứa con gái độc nhất thọt hai chân của hạ thần đã bay cho hạ thần trả lời như vậy ạ.
- Nó sẽ phải trả giá về tội này-Nhà vua nổi cơn thịnh nộ, quát – Nó biết trả lời thay cho người khác là thế nào, bây giờ hãy thử xem nó tự trả lời cho bản thân mình ra sao.
Lập tức vua sai quân hầu khuân ra những tấm ván cũ thường dùng để đập hạt ngũ cốc và phán:
- Ngươi về bảo ngay cô bé thọt chân về may ngay cho ta một bộ lễ phục khâu ghép bằng những tấm ván này, nếu không cô bé sẽ bị xử tội.
Nghe lệnh vua phán, cụ già đau khổ khóc lóc vật vã. Làm thế nào bây giờ? Cụ đành vác tấm ván về. Tới nhà, cụ kể lại mọi chuyện cho con gái nghe. Nhưng, thật bất ngờ, cô bé không ngờ buồn phiền mà thậm chí còn tỏ ra mừng rỡ:
- Chắc đức vua biết nhà ta chẳng còn sót một thanh củi nào để đun.
LÊ MINH VIỆT dịch – Báo phụ nữ Hà Nội – Năm thứ sáu số 12 (123) ra ngày 5-7 đến 20-7-1992
 
05/06/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *